Còn hay Mất, niềm tin của đảng viên vào Đảng?

Hai bài viết đăng trên 2 blog khác nhau, được viết cách nhau nửa năm, đều nói về vai trò của Đảng và Đảng viên trong cuộc sống xã hội hiện nay.

Bài viết đầu tiên, đăng trên blog KhanhLinh hồi cuối tháng Mười năm ngoái, có đoạn: “Đảng Cộng sản Việt Nam được giao phó sứ mệnh lãnh đạo khắp các lĩnh vực của đời sống xã hội, không trừ lĩnh vực nào, không ngoài mục đích đảm bảo lợi ích và quyền lực của nhân dân.”

Bài viết thứ hai, đăng trên blog Psonkhanh, đầu tháng Năm nầy, viết rằng: tài liệu của Viện Nghiên Cứu Dư Luận Xã Hội phổ biến tháng Tư năm ngoái kết luận “Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt.”

Bài viết của KhanhLinh được đưa lên mạng với nội dung trả lời một bài viết do Đài Á Châu Tự Do thực hiện ngày 7 tháng 10 năm 2008, với tựa đề “Cơ Quan Vô Thẩm Quyền Chi Phối Luật Pháp Việt Nam,” nói về sự can thiệp của Đảng Cộng Sản vào hệ thống tư pháp.

Bài viết của blogger Psonkhanh, 50 tuổi đời, 15 tuổi Đảng, đang công tác tại một viện nghiên cứu của Nhà Nước, là một sự tổng hợp các suy nghĩ và quan sát của tác giả đối với tình trạng tham nhũng, đặc quyền của giới Đảng viên trong giai đoạn hiện nay.

Tác giả mở đầu rằng lâu nay đã muốn có ý kiến, nhưng sợ, và có lẽ là do hèn nhát. Nhưng hôm nay thì tác giả buộc phải viết, với câu kết là ông “thật sự ân hận vì đã vào Đảng.”

Chấp nhận để mưu sinh

Trước hết, xin được trích đăng một số ý kiến trên blog của Psonkhanh.

“[Tác giả] thật lòng đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà [ông] không tự tin với nó… Trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn.”

Tác giả Psonkhanh viết rằng, những Đảng viên như ông, tức là những đảng viên mất niềm tin vào Đảng, cảm thấy hèn và sợ, chấp nhận ở trong Đảng vì cuộc mưu sinh, hiện nay “chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%.”

Trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn.

blog Psonkhanh

Ông viết:

"H ồi tháng 4 năm ngoái, đ ư ợc đ ọc m ột b ản nghiên c ứu c ủa Vi ện Nghiên c ứu D ư lu ận Xã h ội, đây là tài li ệu chính th ức nghiên c ứu theo yêu c ầu c ủa B ộ Chính Tr ị. Qua đó nói rõ r ằng Đ ảng viên bây gi ờ đ ều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đ ư ờng l ối ch ủ nghĩa C ộng S ản và h ọc thuy ết Mác Lê-Nin n ữa …

H ầu h ết nh ững Đ ảng viên [nh ư tác gi ả] bây gi ờ đ ều mong mu ốn m ột s ự thay đ ổi, nh ưng h ọ l ại s ợ thay đ ổi. Lý do quan tr ọng nh ất là h ọ s ợ b ị tr ả thù nh ư l ịch s ử đã t ừng x ảy ra, nh ư Đ ảng đã t ừng làm, h ọ nghe th ấy s ự hung hăng và c ực đoan c ủa các Vi ệt Ki ều qua các l ần bi ểu tình ch ống đ ối ng ư ời trong n ư ớc qua làm h ọ s ợ.

R ồi ki ểu tuyên truy ền c ủa Đ ảng cũng tăng thêm đi ều đó, n ếu b ạn là Đ ảng viên, đi h ọp sinh ho ạt Đ ảng thì s ẽ nghe th ấy nh ững l ời l ẽ c ảnh báo r ất n ặng n ề, nào là các th ế l ực thù đ ịch, nào là s ẽ không đ ội tr ời chung v ới Đ ảng viên, âm m ưu di ễn bi ến hòa mình có th ể m ất n ư ớc v.v.."

Nhưng, điều mà Psonkhanh nói rằng đã và đang làm xói mòn niềm tin lớn nhất ở Đảng chính là "tham nhũng và đặc quyền." Và điều quan trọng là ảng ch ẳng có m ột bi ện pháp hi ệu qu ả nào ngăn ch ặn, n ếu không mu ốn nói là Đ ảng ph ải duy trì nó đ ể s ống và đ ể cai tr ị quan ch ức."

Psonkhanh thừa nhận là mình đang ứng tr ư ớc m ột tr ạng thái chông chênh, gi ữa nh ững l ựa ch ọn không d ễ dàng: theo hi ện tr ạng và thói x ấu c ủa xã h ội đ ể s ống d ễ dàng ho ặc thay đ ổi đ ể kkông theo nó, hay tham gia vào nh ững s ự thay đ ổi c ủa ng ư ời khác làm xã h ội t ốt h ơn."

Tác giả tâm sự, rằng ông cần những thay đổi cho xã hội tốt hơn nhưng “nhiều lần không vượt qua được chính mình.” Hàng ngày, ông “bị buộc” “phải học và thực hành theo gương và đạo đức Hồ Chí Minh nhưng toàn là những gì đạo đức giả và ngụy quân tử.”

Đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

blog Psonkhanh

Tác giả cũng khẳng định, là ông luôn kính trọng Chủ Tịch Hồ Chí Minh "ngay c ả khi đã đ ọc đ ư ợc nh ững m ặt trái c ủa Bác," và ông "gi ữ thái đ ộ đó vì cho r ằng Bác là m ột con ng ư ời. Nh ưng cách mà Đ ảng đang tuyên truy ền v ề hình ảnh và đ ạo đ ức c ủa Bác… là cách mà ng ư ời ta th ư ờng làm đ ể ca ng ợi nh ững v ị giáo ch ủ các tôn giáo…, mà Bác không có nh ững đi ều c ần thi ết c ủa m ột giáo ch ủ tôn giáo."

Đảng chi phối tất cả

Trong khi Psonkhanh nói rằng ông “đứng trước trạng thái chênh vênh,” và rằng “thực sự ân hận vì đã vào Đảng,” thì tác giả KhanhLinh của bài viết trên blog hồi tháng Mười năm ngoái nói rằng “ngày nay vấn đề Đảng cầm quyền không có gì xa lạ hay cá biệt,”:

ảng C ộng S ản Vi ệt Nam đ ư ợc giao phó s ứ m ệnh lãnh đ ạo kh ắp các lĩnh v ực c ủa đ ời s ống xã h ội, không tr ừ lĩnh v ực nào, không ngoài m ục đích đ ảm b ảo l ợi ích và quy ền l ực c ủa nhân dân," và "Đ ảng C ộng s ản Vi ệt Nam ph ải lãnh đ ạo c ả lĩnh v ực t ư pháp."

Bài viết của KhanhLinh đặc biệt nhấn mạnh đến sự lãnh đạo của Đảng trong lãnh vực tư pháp, vì, như đã nói, bài viết của tác giả nhằm phân tích một bài viết khác của đài Á Châu Tự Do, nói về sự chi phối của Đảng trong đời sống tư pháp tại Việt Nam.

Đảng Cộng Sản Việt Nam được giao phó sứ mệnh lãnh đạo khắp các lĩnh vực của đời sống xã hội, không trừ lĩnh vực nào.

blog KhanhLinh

KhanhLinh nhận định, là nói “sự can thiệp của Đảng vào hệ thống luật pháp khiến đưa đến tình trạng bất cập trong hệ thống luật pháp Việt Nam” là sai, vì nói như vậy “không hiểu biết những quy định của Đảng Cộng sản Việt Nam về thi hành kỷ luật đảng viên và những quy định của Nhà nước Việt Nam về thi hành kỷ luật đối với công chức.”

Vậy, quy định ấy như thế nào? Xin trích một đoạn từ bài viết của KhanhLinh:

ối v ới đ ảng viên là công ch ức khi ph ạm khuy ết đi ểm đ ến m ức ph ải thi hành k ỷ lu ật thì tùy tr ư ờng h ợp và hoàn c ảnh c ụ th ể mà Đ ảng thi hành k ỷ lu ật tr ư ớc, nhà n ước thi hành k ỷ lu ật sau, ho ặc ng ược l ại; có tr ường h ợp b ị thi hành k ỷ lu ật v ề Đ ảng mà không b ị thi hành k ỷ lu ật v ề Nhà n ước; h ễ đã thi hành k ỷ lu ật v ề Nhà n ước thì nh ất thi ết ph ải thi hành k ỷ lu ật v ề Đ ảng.

Còn m ột khi đã xét x ử, ch ỉ ra ph ạm t ội, ho ặc không ch ờ xét x ử đã th ấy ph ạm t ội rõ ràng, thì ph ải làm th ủ t ục đ ưa ra kh ỏi Đ ảng."

Ông viết, “vấn đề Đảng cầm quyền không có gì xa lạ.” Ở Mỹ, ở Nhật, ở Nga, vân vân, đều là đảng cầm quyền. Như vậy, Việt Nam không phải là cá biệt. Tác giả cũng nhấn mạnh:

" Ở Vi ệt Nam, ph ản ánh đúng l ịch s ử, nhân dân đã ghi nh ận trong Hi ến pháp 'Đ ảng C ộng s ản Vi ệt Nam là l ực l ượng lãnh đ ạo nhà n ước và toàn xã h ội'... Đ ảng cũng đã tuyên b ố trong Đi ều l ệ là không có l ợi ích gì khác ngoài vi ệc m ưu c ầu l ợi ích cho nhân dân, xây d ựng và th ực thi m ột nhà n ước mà m ọi quy ền l ực đ ều thu ộc v ề nhân dân. Vì th ế Đ ảng C ộng s ản Vi ệt Nam ph ải lãnh đ ạo c ả lĩnh v ực t ư pháp."

Mặc dầu vậy, tác giả KhanhLinh thừa nhận “Trước đây cũng có lúc có nơi cấp ủy Đảng can thiệp sâu vào việc xét xử, thậm chí can thiệp vào cả mức án,” nhưng “từ hàng chục năm nay, khi công cuộc đổi mới càng sâu rộng, thì không còn tình trạng cấp ủy can thiệp vào mức án.

Tuy nhiên, đối với một số vụ án quan trọng, có ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội, thì Đảng càng đề cao trách nhiệm lãnh đạo, định hướng việc điều tra, xét xử sao cho thật chính xác…”

Xin kết thúc bài viết bằng 2 nhận định trích từ 2 blog của KhanhLinh và Psonkhanh.

KhanhLinh khẳng định: là mặc dầu "không ph ủ nh ận tình tr ạng b ất c ập c ủa các ho ạt đ ộng t ư pháp ở Vi ệt Nam hi ện nay, song [đó] không ph ải lý do chính [c ủa] "s ự can thi ệp" c ủa Đ ảng, trái l ại càng ph ải tăng c ường h ơn n ữa vai trò lãnh đ ạo c ủa Đ ảng v ề lĩnh v ực này."

Trong khi đó, Psonkhanh thì viết, rằng “sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắn và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa.” Tác giả thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi.